Lịch sử báo chí Nga

Hệ thống báo chí của Liên Xô (Nga), các hãng thông tấn: T.A.S.S (1925); Novosti (1961).

4 - Báo chí Nga

4.1 – Trước năm 1991:

Lênin: “Tự do báo chí theo kiểu tư bản có nghĩa là tự do mua bán và bóp méo dư luận hầu làm lợi cho tư sản” (1921)

Kuzmichov: “Mục đích của nền báo chí Tây phương là mua bán tin tức chứ không phải để giáo dục thợ thuyền”

- Báo chí của Liên Xô và các nước Đông Âu được xem là phương tiện để xây dựng chủ nghĩa xã hội; là lực lượng tiên phong của thợ thuyền trong công cuộc chiến đấu xây dựng một xã hội cộng sản chủ nghĩa;

- Tự do báo chí theo quan niệm của người cộng sản là phải giúp cho người dân có phương tiện sản xuất thông qua sự trung gian của Đảng;

- Người viết báo trước tiên phải là người truyền bá cho một chủ nghĩa và sau đó là một người thông tin, một luật sư của quần chúng

¡ Hệ thống báo chí:

- Báo trung ương: được in ở Matxcơva và phát hành toàn quốc; tờ quan trọng nhất: Pravda (cơ quan ngôn luận chính thức của ĐCS Liên Xô);

- Báo tỉnh: được in và phát hành ở tỉnh; mỗi tỉnh phát hành một tờ nhật báo;

- Báo địa phương: mỗi thành phố có một vài tờ báo mang tính giải trí, trình bày đẹp (VD: Moscow Soir);

- Hãng thông tấn: T.A.S.S (1925); Novosti (1961);

¡ Các cuộc tranh luận về báo chí Liên Xô lúc đó thường xoay quanh: vai trò của Đảng, đời sống kinh tế, quyền tự do tôn giáo, tự do ngôn luận, tự do du lịch ở các nước tư bản…

¡ Các nhà văn và nhà báo Liên Xô đồng ý rằng báo chí có bổn phận tuyên truyền cho Đảng và đồng thời cũng phải phản ánh dư luận

3.2 - Sau 1991:
- Báo chí Nga tư nhân hóa hàng loạt;
- Truyền thông đa nguyên và văn hóa tranh luận công khai;
- Nhà nước không còn đóng vai trò kiểm soát chặt chẽ như trước nữa;
- Các thế lực kinh tế chi phối hoạt động của báo chí Nga;

¡ Các dạng sở hữu báo chí Nga:

- Chỉ sở hữu cơ quan báo chí, không có lợi nhuận nào ngoài lợi nhuận thu được trong lĩnh vực truyền thông;

- Sở hữu cơ quan truyền thông nhưng mục đích chủ yếu là hướng đến quyền lực chính trị hoặc lợi ích trong các lĩnh vực kinh tế khác.